Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Hanoi-Aptech đón năm mới bằng quà tặng “vàng” cho các teen công nghệ

Nam 2012 là nam dánh d?u ch?ng du?ng 11 nam tu?i phát tri?n và tru?ng thành c?a Tru?ng Ðào t?o L?p trình viên Qu?c t? Hanoi-Aptech. Khép l?i 11 nam và m? ra nam th? 12, Hanoi-Aptech dã s?n sàng d? cùng các b?n tr? dam mê ngh? l?p trình chu?n b? cho nh?ng hành trình m?i chinh ph?c tri th?c.

Chuong trình d?u tiên m? màn cho nam m?i 2013, Hanoi - Aptech s? t?ng các b?n bí kíp d? tr? thành “Ngu?i tiên phong” trong ngh? l?p trình.

V?i “Ngu?i tiên phong” các b?n s? du?c h?c chuong trình L?p trình viên Qu?c t? (ACCP) phiên b?n 2013 v?i nh?ng công ngh? m?i nh?t c?p nh?t b?i t?p doàn Aptech ?n Ð?.

Ð?c bi?t chuong trình “Ngu?i tiên phong” l?n này s? dành uu dãi d?c bi?t cho 50 b?n dang ký nh?p h?c tru?c ngày 8/2/2013 v?i uu dãi kép:

- Gi?m ngay 20% h?c phí khi dang ký nh?p h?c
- T?ng lì xì giá tr? lên t?i 12.000.000VNÐ

Ngoài ra v?i các b?n yêu thích ngành h?c Qu?n Tr? M?ng, Tru?ng Hanoi – Aptech s? t?ng b?n khóa h?c ACNA Advanced là món quà L?c xuân Quý T? khi b?n dang ký h?c tru?c ngày 8/2/2013.

V?i phuong châm “Chúng tôi không ch?y theo công ngh?, chúng tôi luôn dón d?u công ngh?”, Hanoi-Aptech dã nh?n du?c s? tin tu?ng và là l?a ch?n c?a r?t nhi?u các b?n tr?. R?t nhi?u ngu?i trong s? h? dã thành “ngh?” và có ch? d?ng trong ngành công nghi?p ph?n m?m. Chúng tôi tin tu?ng r?ng, b?n cung có th? thành công, th?m chí thành công hon h?.
 

Hanoi-Aptech t?ng b?n tri th?c cùng nh?ng uu dãi h?p d?n d? b?n l?p nghi?p thành công

Co h?i “nam m?i” này ch? dành cho nh?ng b?n nhanh tay dang kí thôi nhé. Chuong trình có th? k?t thúc tru?c th?i h?n.

Liên h? v?i chúng tôi:

Tru?ng Ðào t?o L?p trình viên Qu?c t? Hanoi - Aptech
VPTS: 116 Thái Hà, Ð?ng Ða, Hà N?i - Tel: 043 8344 669
Co s?: 19 Nguy?n Trãi, Thanh Xuân, Hà N?i - Tel: 043. 5637 511
Website: www.aptech.vn
Email: aptech@indochinapro.com

Dư luận xôn xao, Phụ huynh căm phẫn

.

.

vi?c hàng tram h?c sinh b?t ng? b?... l?y máu:

C?p nh?t 20:36, Th? B?y, 05/01/2013 (GMT+7)

Hàng tram em h?c sinh THCS c?a hai xã Châu H?ng và Châu Ti?n, huy?n Qu? H?p (Ngh? An) du?c nhà tru?ng th?c hi?n theo “l?nh” c?a ch? t?ch UBND xã và tr?m y t? cho m?t t? ch?c l?y máu, dã làm xôn xao du lu?n ngu?i dân ? mi?n núi h?o lánh su?t th?i gian qua.

H?c sinh b? l?y máu b?c xúc ph?n ánh .
H?c sinh b? l?y máu b?c xúc ph?n ánh .

 

"Rút" máu d?t ng?t

Vu?t du?ng dài du?i tr?i mua phùn và cái rét c?t da c?t th?t, chúng tôi tìm v? xã Châu Ti?n và Châu H?ng, cách xa trung tâm huy?n l? c?a th? tr?n Qu? H?p hon 30km d? du?c m?t th?y tai nghe v? vi?c con em h? b? m?t t? ch?c không rõ ? dâu l?y máu cách dây hon 10 ngày (20-12-2012).

Bà Lê Th? Loan (thu?ng trú xóm 6, xã Châu Ti?n) có con là Lê Th? Khánh Linh, h?c sinh l?p 6B Tru?ng PTDT bán trú, THCS H?ng Ti?n b?c xúc: “Con tôi k?, cô giáo b?t các em ph?i cho “bác si” dùng xi lanh l?y máu, n?u em nào không cho ph?i n?p 50 ngàn d?ng và h? lo?i h?nh ki?m”.

Cùng chung n?i kh? v?i bà Loan, bà Truong Th? Hà (xóm 3, xã Châu Ti?n) có con là Hoàng Th? Ng?c, l?p 9C và Hoàng Van Hi?u, l?p 6 cùng tru?ng cho bi?t: “Ban d?u các bác si dùng kim rút máu các em d?u cân tr?ng lu?ng, em nào kh?e thì rút hai cánh tay, em nào y?u thì rút m?t cánh tay.

Chúng không bi?t l?y bao nhiêu, nhung có em d?n con s? 4, có em d?n con s? 5 thì bác si d?ng rút”. Kh? hon là bà Quang Th? H?ng (xóm 3, Châu Ti?n): “Con tôi là cháu Quang Bách, l?p 6B, cho bi?t nhà tru?ng t?p trung các em l?i và yêu c?u t?t c? ph?i cho bác si l?y máu mà không h? gi?i thích lý do. Nhi?u em b? ng?t ngay khi l?y máu du?c chuy?n d?n tr?m y t? xã c?p c?u, lúc dó nh?ng ngu?i l?y máu b?i du?ng cho m?t h?p s?a tuoi”.

Em Lê Th? M? Hoa (h?c sinh l?p 6B) cho bi?t: “Cháu b? h? rút máu c? hai tay, lúc d?u m?i kim dùng cho b?n b?n, nhung sau dó h?t kim nên c? nhóm hàng ch?c em d?u dùng chung m?t kim. H? l?y máu sau dó bom vào cái bao nhu bàn tay, r?i nhi?u bàn tay góp l?i d?y xô, d?y xô này, h? mang lên xe c?t, ti?p t?c l?y xô khác”.

Ð?c bi?t theo các cháu thì ch? có m?t cô giáo ch?ng l?i l?nh c?a nhà tru?ng, cuong quy?t không cho h? l?y máu h?c sinh và ch? duy nh?t l?p 9 dó không b? l?y máu. Ngoài ra còn có nam em khác ch?y tr?n không cho l?y máu. Khi chúng tôi có m?t t?i b?n, nhi?u ngu?i dân cam ph?n lên án vi?c bác si Ðôn, Tr?m tru?ng Tr?m Y t? xã Châu H?ng, còn de: “N?u con anh ch?t, tôi s? d?n cho 10 tri?u d?ng”.

 

Chính quy?n nói gì?

Sau hàng tram ph?n ánh, kêu c?u c?a các em và ph? huynh, chúng tôi tìm d?n anh Vi Van Hà, Phó tru?ng công an xã Châu Ti?n, noi có g?n 100 con em trên d?a bàn xã dang h?c, ? n?i trú t?i tru?ng b? l?y máu.

Theo anh Hà: “Sau s? vi?c l?y máu c?a các em, nhi?u ph? huynh không dám cho con t?i tru?ng, chính quy?n UBND xã và công an huy?n dã v?n d?ng, d?n nay không còn em nào b? h?c, nhung nhân dân v?n vô cùng b?c xúc”.

Tìm v? UBND xã Châu H?ng, th?t dáng ti?c, ông Kim Van Hu?ng, Ch? t?ch UBND xã, l?i không có m?t t?i nhi?m s?.

Qua di?n tho?i, chúng tôi h?i vi?c l?y máu c?a các em h?c sinh thì ông cho bi?t: “L?y h?p pháp theo ch? d?o c?a UBND t?nh Ngh? An và UBND huy?n Qu? H?p theo d? án ki?m tra b?nh t?i quy?t d?nh c?a Tru?ng Ð?i h?c Y khoa Vinh...”.

Th? nhung khi chúng tôi d? ngh? cho xem s? hi?u quy?t d?nh, d? án d? ghi hình và làm sáng t? cho nhân dân thì ông ch? t?ch l?i nói: “Ð? án là theo quy?t d?nh, h? c?m d?n, chúng tôi ký ch? chúng tôi không có b?t c? m?t th? gi?y t? gì luu l?i”. Tr? trêu hon, ông l?i gi?i thi?u chúng tôi t?i Tru?ng PTDT bán trú, THCS H?ng Ti?n d? g?p th?y Hi?u tru?ng L? Xuân Kh?m.

Th?y Kh?m cung “sao” l?i y chang l?i ông ch? t?ch UBND xã mà không có b?t c? m?t van b?n, công van nào c?a c?p trên t? ch?c l?y máu các em xét nghi?m. Tuy nhiên, th?y Kh?m kh?ng d?nh ngu?i tr?c ti?p l?y máu các em là bác si tên Hi?p, tru?ng doàn, cùng v?i chín ngu?i khác c?a Tru?ng Ð?i h?c Y khoa Vinh. S? h?c sinh l?y máu t?i tru?ng là 213 em, vi?c có m?t l?p tr?n du?c cùng nam em khác thì th?y Kh?m ph? nh?n thông tin này.

Ông còn cho bi?t tru?c dó doàn này d?n d?t v?n d? tru?c v?i nhà tru?ng, h? cung h?a s? mang k?t qu? l?i cho nhà tru?ng nhung d?n nay v?n không th?y.

Sau khi nh?n nh?ng thông tin trên, chúng tôi tìm d?n bác si Ðôn, Tr?m tru?ng Tr?m Y t? xã Châu H?ng, ngu?i tr?c ti?p d?n doàn d?n tru?ng l?y máu các em nhung ông không có m?t và cung không nghe di?n tho?i. Quay l?i ông Hoàng Quang Ti?p, Ch? t?ch UBND xã Châu Ti?n, d? tìm hi?u thêm thì ông cung không có m?t t?i van phòng ?y ban. G?i di?n tho?i d? ngh? xin g?p thì ông Ti?p nói: “Tôi dang b?n vi?c gia dình” r?i cúp máy luôn... R?t mong co quan ch?c nang s?m làm rõ v? vi?c này d? dân làng và h?c sinh yên tâm.

(Theo Công an TP HCM)

.

.

.

.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Dư luận xôn xao, Phụ huynh căm phẫn

.

.

việc hàng trăm học sinh bất ngờ bị... lấy máu:

Cập nhật 20:36, Thứ Bảy, 05/01/2013 (GMT+7)

Hàng trăm em học sinh THCS của hai xã Châu Hồng và Châu Tiến, huyện Quỳ Hợp (Nghệ An) được nhà trường thực hiện theo “lệnh” của chủ tịch UBND xã và trạm y tế cho một tổ chức lấy máu, đã làm xôn xao dư luận người dân ở miền núi hẻo lánh suốt thời gian qua.

Học sinh bị lấy máu bức xúc phản ánh .
Học sinh bị lấy máu bức xúc phản ánh .

 

"Rút" máu đột ngột

Vượt đường dài dưới trời mưa phùn và cái rét cắt da cắt thịt, chúng tôi tìm về xã Châu Tiến và Châu Hồng, cách xa trung tâm huyện lỵ của thị trấn Quỳ Hợp hơn 30km để được mắt thấy tai nghe về việc con em họ bị một tổ chức không rõ ở đâu lấy máu cách đây hơn 10 ngày (20-12-2012).

Bà Lê Thị Loan (thường trú xóm 6, xã Châu Tiến) có con là Lê Thị Khánh Linh, học sinh lớp 6B Trường PTDT bán trú, THCS Hồng Tiến bức xúc: “Con tôi kể, cô giáo bắt các em phải cho “bác sĩ” dùng xi lanh lấy máu, nếu em nào không cho phải nộp 50 ngàn đồng và hạ loại hạnh kiểm”.

Cùng chung nỗi khổ với bà Loan, bà Trương Thị Hà (xóm 3, xã Châu Tiến) có con là Hoàng Thị Ngọc, lớp 9C và Hoàng Văn Hiếu, lớp 6 cùng trường cho biết: “Ban đầu các bác sĩ dùng kim rút máu các em đều cân trọng lượng, em nào khỏe thì rút hai cánh tay, em nào yếu thì rút một cánh tay.

Chúng không biết lấy bao nhiêu, nhưng có em đến con số 4, có em đến con số 5 thì bác sĩ dừng rút”. Khổ hơn là bà Quang Thị Hồng (xóm 3, Châu Tiến): “Con tôi là cháu Quang Bách, lớp 6B, cho biết nhà trường tập trung các em lại và yêu cầu tất cả phải cho bác sĩ lấy máu mà không hề giải thích lý do. Nhiều em bị ngất ngay khi lấy máu được chuyển đến trạm y tế xã cấp cứu, lúc đó những người lấy máu bồi dưỡng cho một hộp sữa tươi”.

Em Lê Thị Mỹ Hoa (học sinh lớp 6B) cho biết: “Cháu bị họ rút máu cả hai tay, lúc đầu mỗi kim dùng cho bốn bạn, nhưng sau đó hết kim nên cả nhóm hàng chục em đều dùng chung một kim. Họ lấy máu sau đó bơm vào cái bao như bàn tay, rồi nhiều bàn tay góp lại đầy xô, đầy xô này, họ mang lên xe cất, tiếp tục lấy xô khác”.

Đặc biệt theo các cháu thì chỉ có một cô giáo chống lại lệnh của nhà trường, cương quyết không cho họ lấy máu học sinh và chỉ duy nhất lớp 9 đó không bị lấy máu. Ngoài ra còn có năm em khác chạy trốn không cho lấy máu. Khi chúng tôi có mặt tại bản, nhiều người dân căm phẫn lên án việc bác sĩ Đôn, Trạm trưởng Trạm Y tế xã Châu Hồng, còn đe: “Nếu con anh chết, tôi sẽ đền cho 10 triệu đồng”.

 

Chính quyền nói gì?

Sau hàng trăm phản ánh, kêu cứu của các em và phụ huynh, chúng tôi tìm đến anh Vi Văn Hà, Phó trưởng công an xã Châu Tiến, nơi có gần 100 con em trên địa bàn xã đang học, ở nội trú tại trường bị lấy máu.

Theo anh Hà: “Sau sự việc lấy máu của các em, nhiều phụ huynh không dám cho con tới trường, chính quyền UBND xã và công an huyện đã vận động, đến nay không còn em nào bỏ học, nhưng nhân dân vẫn vô cùng bức xúc”.

Tìm về UBND xã Châu Hồng, thật đáng tiếc, ông Kim Văn Hường, Chủ tịch UBND xã, lại không có mặt tại nhiệm sở.

Qua điện thoại, chúng tôi hỏi việc lấy máu của các em học sinh thì ông cho biết: “Lấy hợp pháp theo chỉ đạo của UBND tỉnh Nghệ An và UBND huyện Quỳ Hợp theo đề án kiểm tra bệnh tại quyết định của Trường Đại học Y khoa Vinh...”.

Thế nhưng khi chúng tôi đề nghị cho xem số hiệu quyết định, đề án để ghi hình và làm sáng tỏ cho nhân dân thì ông chủ tịch lại nói: “Đề án là theo quyết định, họ cầm đến, chúng tôi ký chứ chúng tôi không có bất cứ một thứ giấy tờ gì lưu lại”. Trớ trêu hơn, ông lại giới thiệu chúng tôi tới Trường PTDT bán trú, THCS Hồng Tiến để gặp thầy Hiệu trưởng Lữ Xuân Khầm.

Thầy Khầm cũng “sao” lại y chang lời ông chủ tịch UBND xã mà không có bất cứ một văn bản, công văn nào của cấp trên tổ chức lấy máu các em xét nghiệm. Tuy nhiên, thầy Khầm khẳng định người trực tiếp lấy máu các em là bác sĩ tên Hiệp, trưởng đoàn, cùng với chín người khác của Trường Đại học Y khoa Vinh. Số học sinh lấy máu tại trường là 213 em, việc có một lớp trốn được cùng năm em khác thì thầy Khầm phủ nhận thông tin này.

Ông còn cho biết trước đó đoàn này đến đặt vấn đề trước với nhà trường, họ cũng hứa sẽ mang kết quả lại cho nhà trường nhưng đến nay vẫn không thấy.

Sau khi nhận những thông tin trên, chúng tôi tìm đến bác sĩ Đôn, Trạm trưởng Trạm Y tế xã Châu Hồng, người trực tiếp dẫn đoàn đến trường lấy máu các em nhưng ông không có mặt và cũng không nghe điện thoại. Quay lại ông Hoàng Quang Tiệp, Chủ tịch UBND xã Châu Tiến, để tìm hiểu thêm thì ông cũng không có mặt tại văn phòng ủy ban. Gọi điện thoại đề nghị xin gặp thì ông Tiệp nói: “Tôi đang bận việc gia đình” rồi cúp máy luôn... Rất mong cơ quan chức năng sớm làm rõ vụ việc này để dân làng và học sinh yên tâm.

(Theo Công an TP HCM)

.

.

.

.

Con đường học vòng đã bị chặn?

.

.

Siết chặt đào tạo liên thông:

Cập nhật 11:31, Chủ Nhật, 06/01/2013 (GMT+7)

Người tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, cao đẳng nghề chưa đủ 36 tháng nếu muốn học liên thông lên CĐ, ĐH sẽ phải dự thi tuyển các môn văn hóa, năng khiếu trong kỳ thi tuyển sinh CĐ, ĐH chính quy do Bộ GD-ĐT tổ chức hằng năm. Quy định này được cho là rào cản với những người muốn học cao hơn. Ông Bùi Văn Ga, Thứ trưởng Bộ GD&ĐT trả lời phỏng vấn báo Tiền Phong.

 Muốn vào đại học, không còn đường vòng Ảnh: Hồng Vĩnh.
Muốn vào đại học, không còn đường vòng Ảnh: Hồng Vĩnh.

 

Đâu là lý do để siết chặt hệ đào tạo liên thông, thưa ông?

Luật Giáo dục Đại học (GD ĐH) có hiệu lực từ ngày 1-1-2013, Bộ GD&ĐT đã và đang điều chỉnh lại toàn bộ những văn bản đã ban hành trước đây cho phù hợp với Luật mới.

Đào tạo liên thông trong thời gian qua là thí điểm một cách thức tổ chức đào tạo, chưa được qui định trong Luật Giáo dục 2005 và Luật Giáo dục sửa đổi 2009.

Luật này qui định người học được công nhận những kết quả học tập trước để rút nhắn thời gian học tập ở bậc cao hơn hay chuyển sang học ngành khác.

Trong Luật không có từ “liên thông” lại càng không có “hệ đào tạo liên thông”. Trong thời gian thí điểm vừa qua do qui chế chưa cụ thể khiến xã hội hiểu nhầm đó là một hệ đào tạo mới. Luật GD ĐH mới đây khẳng định GD ĐH chỉ có hai hệ là giáo dục chính qui và giáo dục thường xuyên.

Giáo dục thường xuyên có thể được tổ chức theo phương thức vừa làm vừa học hay từ xa. Đào tạo liên thông chỉ là cách tổ chức đào tạo trong đó thừa nhận kết quả học tập đã có của người học ở bậc đào tạo trước đó khi tham gia học tập ở bậc cao hơn nhằm giảm thời gian học tập, chứ không phải là hệ đào tạo mới.

Do đó không thể xây dựng chương trình riêng, cách tuyển sinh riêng cho đào tạo liên thông như một số cơ sở GD ĐH đã làm trong thời gian qua. Việc điều chỉnh lại qui chế đào tạo liên thông là cần thiết để thực hiện Luật GD ĐH.

Quy định mới được cho là rào cản với con đường học lên bậc cao hơn, vì sau 3 năm, sinh viên đã quên kiến thức phổ thông, họ khó mà thi tiếp một kỳ thi nữa. Ý kiến của ông về vấn đề này?

GD ĐH chỉ có 2 hệ đó là hệ chính qui và hệ thường xuyên, mỗi một hệ có qui định riêng và đã thực hiện ổn định. Người học lựa chọn một trong hai hệ đào tạo này và để được tham gia học tập, người học phải thỏa mãn các điều kiện đầu vào. Theo qui định hiện nay, người học phải tham gia kỳ thi tuyển sinh.

Thông tư mới qui định 2 hình thức thi tuyển để người học lựa chọn thể hiện năng lực của mình. Nếu muốn thể hiện năng lực kiến thức cơ bản thì dự kỳ thi tuyển sinh CĐ, ĐH hằng năm do Bộ tổ chức. Nếu muốn thể hiện năng lực chuyên môn thì thí sinh phải có thời gian hoạt động nghề nghiệp đủ lớn để tích lũy kinh nghiệm.

Qui định mới không hề ngăn cản nguyện vọng học tập của sinh viên mà ngược lại tạo nhiều phương thức mềm dẻo hơn để người học lựa chọn thể hiện năng lực của mình.

Còn nếu đủ 36 tháng như quy định mới cho đi học theo hình thức trường tổ chức thì lúc đó học sinh sẽ phải nghỉ việc để đi học, như vậy sẽ mất việc làm? Sinh viên lo lắng rằng việc học lên đại học sẽ khó khăn hơn và họ sẽ thất nghiệp vì các cơ quan chỉ lấy người có bằng đại học?

Theo qui định của Luật GD ĐH, hệ chính qui phải được đào tạo tập trung toàn thời gian tại cơ sở đào tạo, vì vậy người học không thể vừa đi làm, vừa đi học được. Đối với những người đã đi làm thì phải theo học hệ giáo dục thường xuyên.

Khi tham gia hệ đào tạo này, người đã có bằng tốt nghiệp cấp dưới sẽ được công nhận kết quả học tập đã có để rút ngắn thời gian đào tạo. Đào tạo liên thông vừa qua đã bị hiểu sai đến mức cấp bằng chính qui cho đối tượng sinh viên vừa làm vừa học.

Theo qui định của pháp luật hiện hành, không có hệ đào tạo nào như vậy. Nhà nước tạo cơ hội cho mọi người dân có thể học tập suốt đời. Tùy theo hoàn cảnh của mình mà chọn hình thức học tập phù hợp, hoặc là chính qui, hoặc là thường xuyên.

Về phía các nhà trường, có ý kiến cho rằng: Nếu tổ chức thi liên thông theo hình thức quốc gia như vậy rất phức tạp vì sẽ phải tổ chức nhiều hội đồng thi vào nhiều chuyên ngành khác nhau ở các trường, e rằng nhiều trường khó làm được và hiệu quả không cao. Ông phản biện ý kiến này thế nào?

Thông tư qui định rõ đối với thí sinh có bằng chưa đủ 36 tháng, muốn thi liên thông thì đăng ký thi chung với thí sinh tham dự kỳ thi ĐH, CĐ hằng năm do Bộ tổ chức, theo khối thi tương ứng ngành mình định học liên thông.

Các trường căn cứ kết quả thi của thí sinh để tuyển chứ không tổ chức thi riêng. Đối với những thí sinh đã có bằng sau thời gian trên thì tham gia kỳ thi tuyển sinh liên thông do trường tổ chức.

Trong hoàn cảnh quy định siết chặt liên thông như hiện nay, ông có phương án và những lời khuyên nào dành cho người muốn học liên thông?

Thông tư tổ chức đào tạo liên thông mới khuyến khích các bạn trẻ sau khi tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, cao đẳng hay các hệ nghề, tìm việc làm phù hợp.

Khi có công việc ổn định, các bạn có thể thi vào học hệ đào tạo thường xuyên liên thông, một mặt nâng cao kiến thức và mặt khác duy trì được công việc đang làm.

Nếu không chọn con đường liên thông vừa học vừa làm thì sau 3 năm tích lũy kinh nghiệm, các bạn có thể thi liên thông chính qui với kiến thức chuyên môn mình đã có. Trong trường hợp này, các bạn phải rời bỏ công việc mình đang làm vì học chính qui thì phải tập trung toàn bộ thời gian.

Tuy nhiên thông tư cũng tạo nhiều cơ hội thuận lợi cho các bạn trẻ có kiến thức cơ bản vững vàng, quyết tâm học xong đại học rồi mới tìm việc làm. Trong trường hợp này các bạn có thể tham gia dự thi liên thông ngay năm vừa tốt nghiệp hay những năm sau đó.

Cám ơn ông.

(Theo TP)

.

.

.

.

Tiếc vì lời thề ngừng viết

Giá trị sống

Nhà văn Chinh Ba

Tiếc vì lời thề ngừng viết

SGTT.VN - Tập truyện ngắn Bài thơ trên xương cụt của nhà văn Chinh Ba được nhà xuất bản Trẻ ấn hành năm 2011, đúng một năm sau thì tái bản với lời tựa của nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn – trong đó có đoạn: “Một chủ nghĩa lạc quan dễ dãi? Một ước mơ “có hậu” cổ truyền? Thưa còn tuỳ, nếu rơi vào tay một kẻ “trung dân dị hạ”, cái đức lý không thể thiếu trong văn chương sẽ làm người đọc khó chịu. Còn trong trường hợp ngược lại, nó trở nên “bát ngát” như chính cuộc đời, như dòng chảy mềm mại mà đanh thép của lẽ nhân sinh...” Đoạn trên gần như khái quát toàn bộ tư tưởng của một nhà văn từng bị chế độ Việt Nam Cộng hoà bắt vì tội viết văn thân cộng, chống chính quyền.

Sau hơn 40 năm định cư ở Pháp, vì lý do sức khoẻ và cũng vì nỗi nhớ quê hương, hiện nay ông chia thời gian để được sống ở quê nhà nửa năm, thời gian còn lại ông về Pháp sống cùng con gái.

Trong tập sách mới xuất bản vừa rồi, có bài viết nhà văn Trang Thế Hy gửi ông với câu “Mi muốn đi đâu thì đi nhưng nhớ mang quê hương theo”. Trong quê hương mà ông mang theo, chắc những ký ức chiến tranh là nhiều hơn cả?

Toàn bộ tuổi thơ, tuổi trẻ của tôi là những ngày chiến tranh. Khoảng năm 1948, tôi học trung học ở Tam Kỳ. Học trò lúc đầu học ban ngày, sau phải học ban đêm vì ban ngày máy bay chiến đấu cứ thấy chỗ nào có sự sống, ngay cả con trâu con bò đang đi nó cũng nhào xuống bắn.

Gọi là trường trung học nhưng chỉ có một mái nhỏ đủ một lớp bốn năm chục trò sống rải rác trong làng tụ lại. Học trò đi học, mỗi đứa phải tự đào cho mình một cái hầm, có máy bay là nhảy xuống. Lần đó tôi với một đứa bạn đi học, đang đi thì bị một đợt đại bác nã. Hai đứa cầm tay nhau chạy thật xa mong thoát chết, qua một vùng trũng, tự nhiên thấy bạn buông tay mình, tôi quay trở lại thì thấy nó nằm sấp trên mặt nước, đầu đầy máu, óc vung vãi. Đó là lần đầu tôi chứng kiến cái chết. Một lần khác tôi đi qua vùng bị chiếm, trên đường đi thấy một anh đang ở tư thế ngồi bị trúng đạn có lỗ thủng ở ngực xuyên qua lưng, vậy mà anh ấy vẫn sống, đau đớn, ngơ ngác nhìn chung quanh, nhưng lúc đó chẳng ai cứu anh được vì ai cũng lo chạy.

Rồi có lần gặp một người ăn xin, khi nhìn lên, thấy hàm dưới không có, hàm trên dính với cổ họng, chảy nhớt dãi. Từ đó, những hình ảnh chết chóc, người bị biến dạng ám ảnh tôi cho đến khi lớn lên. Ngay cả bây giờ, nhớ lại vẫn cảm thấy những vết thương chiến tranh còn chảy máu chảy mủ, nghe tiếng rên la. Tôi luôn nghĩ điều cần thiết nhất của con người là làm sao để không có chiến tranh. Dù ở trong một chế độ nào, đời sống chính trị như thế nào, làm sao để được sống an bình, đừng có chiến tranh. Lý tưởng không cần phải bắt nguồn từ những bài học của các triết gia xa xôi quá. Cái cần thiết nhất là phải có hoà bình. Tất cả những truyện tôi viết đều nhắm cái hướng đó.

Lý tưởng không cần phải bắt nguồn từ những bài học của các triết gia xa xôi quá. Cái cần thiết nhất là phải có hoà bình.

Tuổi thơ sống trong chiến tranh, với bom đạn, ông còn có những ký ức nào về con người sống với nhau không chỉ có hận thù?

Ba tôi tên Phan Điển, khi ông đi thi, chữ Điển phạm huý nên phải đổi là Phan Trọng. Ba tôi được chọn đi ba năm ở miền Nam. Khi Nhật sắp đảo chính Pháp, lúc đó ba tôi biết tin tức trước mới đưa gia đình về quê, ông về sau. Sở dĩ ba tôi biết trước là nhờ một anh lính Nhật. Nhà tôi nằm trên một quả đồi, quân Nhật đóng phía sau. Có một anh lính Nhật hay đi ngang qua nhà, thấy con nít ngồi chơi trước cửa, anh sáp lại chào hỏi tiếng Nhật, bọn tôi chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy ảnh là lính mà hiền nên cũng nói chuyện một tràng. Rồi thấy anh lính ứa nước mắt, tôi về kể cho ba tôi nghe. Sau đó ba tôi hỏi thăm mới biết anh có vợ con ở Nhật, mỗi khi nhìn chúng tôi, anh nhớ con mình. Có khi anh ôm hai ba đứa chúng tôi vào lòng, kể chuyện say sưa. Sau này chính anh báo tin cho ba tôi, nhờ đó mà cả nhà tôi thoát chết vì bom đạn tương tàn trong cuộc Nhật đảo chính.

Hồi đó, dường có một quy ước ngầm, cứ đến tết người ta ngưng chiến mấy ngày để dân chúng ăn tết. Nhờ đó mà tôi đã sang Pháp sau khi ra tù của chính quyền Việt Nam Cộng hoà. Tôi được đưa ra khỏi Sài Gòn bằng xe môtô đi Rạch Giá. Qua bữa sau tôi ra biên giới, qua bên kia là Campuchia. Mấy ngày đó những người lính cả hai bên đều không mang súng. Có khi họ chỉ cách nhau mười mấy thước, nhưng ngó lơ hoặc có nhìn nhau cười cười rồi thôi.

Nhà văn Chinh Ba tên thật Phan Tân Nhựt, sinh năm 1934 ở Quảng Nam, cùng chi phái với Phan Khôi. Ông là một cây bút của Sài Gòn những năm 50 thế kỷ trước. Chinh Ba viết không nhiều, chỉ chừng 60 truyện ngắn, hầu hết được đăng trước năm 1967 trên các báo. Ngoài truyện ngắn, Chinh Ba còn viết báo (từng là chủ biên tờ Mã Thượng) với chủ đề chính là phản đối chiến tranh. Chính vì những bài báo bộc lộ thái độ phê phán ấy mà ông bị chính quyền bắt giam ba năm (1963 – 1966) tại khám Chí Hoà. Sau khi được thả, Chinh Ba sang Campuchia, rồi qua Pháp năm 1967, ông từng học đại học Sorbonne, sinh sống tại Paris, sau đó định cư ở Montpellier.

Ông khởi nghiệp văn như thế nào, có phải cũng bắt đầu từ những ám ảnh, day dứt khôn nguôi về thân phận con người trong chiến tranh?

Năm ba tôi 45 tuổi, ông bị đau bao tử nặng, tôi đưa ba tôi về ở gần sông Thu Bồn. Đưa ba tới bờ sông, dù thấy ông đau nặng nhưng nhớ em, nhớ má quá nên tôi ráng về thăm má, thăm em một chút rồi trở qua. Nhưng cũng hôm đó giặc về đánh làng tôi. Ở lại thì tối đó sẽ bị đại bác nên tôi phải bỏ đi, khi về đến nơi thì ba tôi đau nặng, rồi mất. Sau đó cả nhà tôi vào Sài Gòn, lúc đó tôi đã 18 tuổi. Tôi đi học tiếp và bắt đầu viết. Lúc đầu tôi viết báo tường, một trong những truyện ngắn đầu tiên tôi viết là Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng.

Tôi viết văn với mong muốn làm sao Việt Nam thống nhất càng nhanh càng tốt và có một chính phủ như những nước khác, dân chủ, tự do.

Những truyện ngắn phản chiến của ông ở miền Nam đã khiến chính quyền khó chịu và sau đó ông bị tù ba năm vì viết truyện chống chính quyền...

Tôi ở tù vì viết những truyện chống chiến tranh và họ cho là tôi đứng về phía những người chống lại cuộc chiến, họ ghép tội đi theo cộng sản. Trong ba năm ở tù, tôi viết được truyện nào là gửi ra ngoài ngay, nếu không nó xét bắt được thì còn tù nặng hơn. Có truyện mới chỉ là bộ xương, như vở kịch Pho tượng Linh Mai, sau này tôi viết thành một câu chuyện khác, vì bị cắt bỏ nhiều quá.

Nhưng thời đó người kiểm duyệt phần lớn cũng có học nên họ nới tay, tôi nghĩ vậy. Vì có những cái đáng kiểm duyệt họ bỏ lơ, như truyện ngắn Bài thơ trên xương cụt, họ nói trong này không có một chữ nào, hay câu nào có thể bỏ được, nhưng mà họ biết, rất biết ông này muốn nói cái gì.

Nhà văn Chinh Ba tại tư gia ở cư xá Bắc Hải, TP.HCM. Ảnh: N.H

Khi ra tù, tôi bị cấm đi khỏi Sài Gòn, nhưng may mắn xin được thẻ ký giả, nhờ cái thẻ đó tôi đi được khắp nơi trước khi rời quê hương. Và tôi cũng chuẩn bị cho chuyến đi xa xôi miên viễn của mình. Tôi vào rừng khắc chữ “vĩnh biệt” lên cây vì không biết ngày nào trở về.

Sau khi ra tù, cứ nửa tháng tôi đến trung tâm thẩm vấn của công an trình diện. Có một bữa sáng tôi đi ra khỏi nhà, có người đi theo, tôi ngồi xuống uống càphê, ổng cũng tới ngồi bên rồi nói: “Xin lỗi ông, tôi được phép phải đi theo ông”. Tôi chẳng nói gì. Biết tôi khó chịu nên một hôm anh đó nói: “Khi nào ông đi đâu, gặp ai, ông nói cho tôi biết trước một tiếng để tôi viết báo cáo, tôi khỏi đi theo ông nữa, tôi cũng mệt”. Sau đó tôi cũng báo cáo đầy đủ nhưng tránh nói tên người tôi gặp vì sợ họ bị làm phiền. Có lần cả tháng trời tôi không đến trình diện, bữa sau tôi đến mang theo một xách nhỏ, trong đó có bàn chải đánh răng, bộ quần áo. Tôi nói: “Bữa nay tôi xin cho ở tù lại, vì tôi quên không trình diện cả tháng nay!”

Những truyện ông viết ở miền Nam, qua Pháp ông đã gửi đến báo nước ngoài, như truyện Mồ sống đăng báo Ba Lan...

Ở Pháp, tôi lặng lẽ viết, nhưng viết chuyện này chuyện kia kiếm sống chứ không viết văn và cũng không tham gia hội đoàn nào, tôi sống lặng lẽ. Còn truyện Mồ sống là do tôi đi sinh hoạt Công giáo, các xơ tình cờ đọc truyện của tôi rồi tự dịch và gửi cho một tờ báo ở Ba Lan, sau được một tờ báo Anh chọn dịch và đăng ở Anh rồi Mỹ. Sau đó, họ gửi thư cho tôi và báo là sẽ tuần hành, biểu tình để phản đối chiến tranh Việt Nam, họ cũng muốn Việt Nam có hoà bình càng sớm càng tốt, và đặc biệt ở Mỹ có rất nhiều nghệ sĩ đứng về phía Việt Nam. Qua mấy xứ đó, thời điểm đó tôi càng tin Việt Nam sẽ chấm dứt chiến tranh với sự giúp đỡ gần như của toàn cầu.

“Tôi gửi vào cuộc đời niềm tin yêu màu hồng. Tôi nghĩ cái buồn đôi khi cũng cần thiết cho con người như chút phèn chua cần thiết cho một ly nước đục. Bởi vậy, thà mùa thu không có gió, chứ đêm khuya đừng vắng tiếng côn trùng. Những tâm hồn thao thức biết lấy gì mà thở, nếu không có tiếng dế nỉ non, tiếng vạc kêu sương, tiếng từ quy khắc khoải, tiếng khóc của trẻ con, tiếng ru của bà mẹ bên hàng xóm...” (trích Bài thơ trên xương cụt)

Tôi nghĩ một nhà văn thật sự không cần tư thế chính trị nào. Tất nhiên không đồng nghĩa với vô chính phủ, sống là cần tôn trọng pháp luật. Tôi có một lỗi rất lớn trong cuộc đời, lỗi với chính tôi, đó là năm chấm dứt cuộc chiến tranh, tôi tự thấy mình chẳng làm được điều gì...

Đó có phải lý do đến giờ ông mới xuất bản tập truyện ngắn đầu tay khi về nước?

Khi về lại Việt Nam, em trai tôi – Chinh Văn nói: “Có nhiều người hỏi anh sao không viết?”, tôi lắc đầu. Lần sau về, em lại nói: “Anh Hai, bên Mỹ họ đề nghị tìm lại các tác phẩm của anh để in”, tôi cũng lắc đầu: “Thôi, bỏ đi”. Mãi về sau do bạn bè khắp nơi đề nghị nhiều, tập truyện ngắn Bài thơ trên xương cụt của NXB Trẻ in năm 2011 là tập văn đầu tiên của tôi trở lại sau hơn 30 năm. Đời tôi thì dài mà viết chẳng bao nhiêu. Năm 1966, trước khi tôi đi, NXB Lá Bối in tập Ảo tưởng, sau đó tái bản năm 1971.

Vì sao bây giờ ông không về luôn quê nhà?

Hiện vợ con tôi đều ở Pháp, mỗi lần về quê hương, tôi gặp lại anh chị em và cảm thấy được gần ba má tôi. Còn chủ yếu tôi qua Pháp để khám bệnh, bên đó họ chịu hết thuốc men, nằm viện, đỡ tốn tiền. Đứa con gái duy nhất chưa lập gia đình, nên tôi cũng muốn được gần bên con.

Ở Pháp bây giờ cũng như nước mình, nhiều giá trị thay đổi lắm. Năm tôi sang, 1967, có ông hàng xóm hay nói chuyện gia cảnh. Ông kể nỗi khổ của ông là thấy con gái mình giao thiệp với nhiều con trai mà không chịu cưới hỏi gì, thiệt xấu hổ, hồi đó họ cũng “truyền thống” như vậy. Nhưng sau chiến tranh thế giới thứ hai, quan niệm của thế hệ hậu chiến đã hoàn toàn khác. Họ không gắn bó với nhau vì ước hẹn gì nữa, họ chỉ gắn bó với nhau nếu thực sự thấy có thể chia sẻ được. Hết thì thôi.

Tôi viết văn với mong muốn làm sao Việt Nam thống nhất càng nhanh càng tốt và có một chính phủ như những nước khác, dân chủ, tự do.

Mẹ ông ảnh hưởng đến cuộc đời viết văn của ông như thế nào?

Ảnh hưởng suốt cuộc đời tôi. Tất cả những gì tôi viết, những câu thơ trong truyện Bài thơ trên xương cụt, tôi thuộc là nhờ má tôi. Hồi nhỏ, má tôi rất thích đi coi kịch, cải lương, hát bội. Má đi là dẫn tôi đi theo để có người nghe má nói, giờ ta gọi là “chia sẻ”. Má thích đọc báo và đọc tất cả báo chí miền Nam thời đó. Có những bài thơ bà thuộc nằm lòng.

Ba tôi thì kín đáo, ít nói hơn, nhưng ông một mình dịch Kiều cho người Pháp xem. Thuở đó ngay cả lính Pháp, hay cả sĩ quan Pháp đều mê Truyện Kiều của Việt Nam. Ông còn làm cho người ta lưu ý bởi chữ viết rất đẹp, cổ kính. Cuốn sách ông dịch trình bày rất đẹp, tựa viết theo lối chữ gôtích không thua gì sách cổ của Pháp. Ba tôi vốn là người sống nội tâm, không thích hội hè đông đúc, và tôi có phần ảnh hưởng tính cách đó của ông.

thực hiện: Ngân Hà
chân dung hội hoạ: Hoàng Tường

Nói về Việt Nam trong 100 giây

Nói về Việt Nam trong 100 giây

SGTT.VN - Nếu bạn có 100 giây để nói với thế giới về một và chỉ một điều về Việt Nam, bạn sẽ nói gì? Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam vừa phát động cuộc thi video trên toàn quốc với chủ đề Vietnam: My Voice, My Video.

Ban tổ chức mời mọi người Việt Nam, trong độ tuổi 15 – 30, thực hiện và gửi một đoạn video ngắn 100 giây hoặc ít hơn (từ ngày 4 – 23.1) để dự thi. “Cuộc thi khuyến khích tất cả các bạn nắm bắt luồng sáng tạo của mình và để cho thế giới nghe thấy tiếng nói của bạn, xem video của bạn”, thông cáo từ đại sứ quán Hoa Kỳ cho biết.

Phạm Vi

Biên đạo múa Ngọc Anh đạo diễn F Fashion Show

Biên đạo múa Ngọc Anh đạo diễn F Fashion Show

SGTT.VN - Nếu như Đẹp Fashion Show mời Charlie Nguyễn làm tổng đạo diễn thì biên đạo múa Nguyễn Ngọc Anh, người gắn bó với các chương trình của vũ đoàn Arabesque sẽ là tổng đạo diễn của chương trình F Fashion Show năm nay.

Trở về từ các trường múa và đoàn múa London, Hong Kong, Ngọc Anh với thế mạnh của người sống và thở trong hơi thở của thời đại với những bài biểu diễn múa thể nghiệm, sân khấu thể nghiệm sẽ mang nghệ thuật đương đại và thời trang tương tác với nhau.

F Fashion Show sẽ diễn ra vào đêm 11.1 tại khách sạn Park Hyatt, TP.HCM. Chương trình có sự tham gia của hai thương hiệu thời trang mà nhà thiết kế đều tốt nghiệp tại Paris là Đỗ Mạnh Cường và Rue des Chats.

Phạm Vi